Lớp 9Văn mẫu lớp 9

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam (7 mẫu)

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam gồm 7 bài văn mẫu cùng dàn ý, giúp các em học sinh lớp 9 ôn tập, tích lũy vốn từ để có thêm ý tưởng hoàn tất bài văn nghị luận cho mình. Ngoài ra, những em còn có thể tham khảo thêm các bài nghị luận về lối sống có phận sự, lòng tự trọng của con người… Để học thật tốt môn Ngữ văn. Vậy mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Grabhanoi:

Dàn ý nghị luận xã hội về chất độc màu da cam

1. Mở bài: Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam

Bạn Đang Xem: Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam (7 mẫu)

– Giới thiệu, dẫn dắt người đọc về hiện tượng chất độc màu da cam.

– Nêu suy nghĩ cụ thể của em.

2. Thân bài:

+ Một vài thực trạng của nước ta về vấn nạn này

+ Nỗi đau của những người trong cuộc:

– Sự đớn đau về thể xác và ý thức của những nạn nhân chất độc màu da cam, nhất là những em nhỏ được sinh ra khi bố hoặc mẹ bị nhiễm chất độc màu da cam.

– Chiến tranh đã kết thúc từ lâu nhưng nó vẫn còn để lại những hậu quả rất đau lòng, nhất là đối với cha mẹ những nạn nhân.

– Sự khó khăn về kinh tế cũng ngày càng hành tội họ.

+ Thái độ của chúng ta:

– Lên án quân thù đã gây ra những hậu quả to lớn cho con người, tổ quốc ta. Đó chính là đế quốc Mĩ.

– Phê phán thái độ thờ ơ của mọi người, nhất là khi chúng ta mang ơn cha mẹ những nạn nhân đó đã không quản ngại hi sinh để có nền độc lập cho chúng ta thu giãn như ngày nay.

+ Những kiến nghị cụ thể:

– Cần có giải pháp cụ thể từ phía nhà nước để có chế độ hỗ trợ tốt hơn cho những nạn nhân

– Mỗi người chúng ta cần có trách nhiệm lập ra những quỹ giúp nạn nhân chất độc da cam; những quỹ, hội cần có những hoạt động đấu tranh đòi quyền lợi cho những nạn nhân…

3. Kết bài: Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam

– quốc gia ta không thể nào bình yên khi hàng ngày, hàng giờ vẫn có những con người bị tác động của hậu quả chiến tranh để lại, trong khi những thảm họa chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Cần có suy nghĩ và việc làm cụ thể của bản thân để giúp ích cho xã hội trong việc phát triển quốc gia và tăng cường những hoạt động tự nguyện để giúp ích cho những nạn nhân chất độc da cam.

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam – Mẫu 1

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, và hiện tại dân tộc Việt Nam đang sống trong bầu trời xanh của sự hòa bình, tự do nhưng những vết thương và hậu quả thảm khốc do chiến tranh gây ra vẫn còn tồn tại trong thực tiễn cuộc sống và trong tiềm thức của mỗi người. Một trong những sợ hãi thể hiện rõ điều này là nỗi đau mang tên “chất độc màu da cam”.

Tên gọi chất độc màu da cam gắn liền với sự kiện lịch sử hết sức thảm khốc trong giai đoạn những năm từ 1961 tới năm 1971. Với thành phần chính là đi- ô- xin, chất độc màu da cam được xếp vào chất độc thuộc nhóm nguy hiểm ở cấp độ 1. Vậy mà, để thỏa mãn khát vọng bành trướng và mở rộng thuộc địa lúc bấy giờ, đế quốc Mĩ đã không ngần ngại sử dụng hóa chất độc hại này với mục đích tàn phá căn cứ địa, những tuyến đường giao thông mạch máu của dân tộc ta. Để rồi cuối cùng, hậu quả mà nó gây ra không chỉ ngừng lại ở việc cướp đi mạng sống của hơn 400.000 người, phá hoại những cánh rừng trù phú, biến những mảnh đất phì nhiêu trở thành miền đất của tử thần mà còn gây tác động tới cuộc sống và tương lai của hàng triệu con người khác. Mặc dù đã hơn nửa thế kỉ trôi qua kể từ khi 80 triệu lít chất độc màu da cam được rải xuống miền Nam nước ta nhưng hậu quả của nó vẫn đeo bám tới những thế hệ sau đó, và rồi hàng triệu con người Việt Nam đã phải sinh ra với hình hài tật nguyền và không trọn vẹn. thế cuộc của họ không chỉ trải qua những nỗi đau, mất mát về thể xác mà còn phải mang trong mình những sợ hãi ý thức. Với đặc tính di truyền, những con số về những trẻ em được sinh ra do tác động của chất độc màu da cam vẫn chưa ngừng lại mà vẫn tiếp tục có tín hiệu gia tăng từng ngày, từng giờ. Chào đời trong hình hài quái dị, những nạn nhân của chất độc màu da cam phải sống trong những tự ti cùng sự đớn đau về thể xác cũng như ý thức. Được sinh ra với hình hài khỏe mạnh và lành lẽ mới thấu và thấm thía hết nỗi đau này: “Tôi đã khóc khi không có giày để đi, cho tới khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày” (câu nói của nhà văn Mĩ Helen Keller).

Nỗi đau mang tên chất độc màu da cam được gây ra bởi chính lòng tham và tham vọng vô nhân đạo của con người. Với dã tâm bành trướng và thâu tóm, xâm chiếm nước ta, đế quốc Mĩ không ngần ngại sử dụng chất độc này để thực hiện phương châm càn quét “làm thịt nhầm còn hơn bỏ sót” và để lại những vết thương không bao giờ lành khi nói tới hậu họa do chiến tranh phi nghĩa để lại.

Trước những mất mát, đau thương mà những nạn nhân phải gánh chịu, những con người Việt Nam đã mở rộng tấm lòng để đồng cảm, sẻ chia với nỗi đau của họ. Thực tế đã chứng minh rằng, có rất nhiều phong trào quyên góp, ủng hộ quỹ vì nạn nhân chất độc màu da cam vẫn diễn ra thường xuyên và rộng khắp. Cuộc đấu tranh để đòi quyền lợi cùng bồi thường cho những nạn nhân cũng diễn ra sôi nổi. Ngày “Vì nạn nhân chất độc màu da cam” được thành lập vào ngày 10 tháng 8 hằng năm dựa trên mốc thời gian 10- 8- 1961 – ngày đánh dấu việc quân đội Mĩ rải chất độc màu da cam xuống nước ta. Đồng thời, những đơn vị tham gia và sản xuất, cung ứng chất độc nguy hại này cho quân đội Mĩ vẫn đang hứng chịu làn sóng chỉ trích, lên án mạnh mẽ của dư luận. Những hành động, việc làm thấm đẫm ý thức nhân đạo và ngời sáng ý thức nhân văn trên đã thể hiện rõ sự đồng cảm, sẻ chia và tình yêu thương luôn lan tỏa trong mối quan hệ giữa những con người cùng mang trong mình dòng máu Lạc Hồng.

Thời gian luôn được xem là liều thuốc hữu hiệu có tác dụng chữa lành mọi vết thương. Nhưng đã hơn nửa thế kỉ trôi qua, vết thương mang tên chất độc màu da cam vẫn tồn tại và những nạn nhân của nỗi đau này vẫn phải hứng chịu những xấu số và khổ đau. Bởi vậy, chúng ta cần nỗ lực hơn nữa trên trục đường đấu tranh đòi lại công lí để làm vơi bớt sự đau thương mà những nạn nhân phải trải qua.

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam – Mẫu 2

Xem Thêm : Cảm nhận về Những ngôi sao xa xôi hay nhất (6 mẫu + Dàn ý)

có nhẽ trên toàn cầu, ít có dân tộc nào lại phải chịu đựng nhiều cuộc chiến tranh xâm lược thảm khốc và kéo dài tưởng chừng vô tận như dân tộc Việt Nam. Vừa kết thúc kháng chiến chín năm chống thực dân Pháp chưa được bao lâu, dân tộc ta lại phải đương đầu với đế quốc Mĩ – một cường quốc hùng mạnh nhất toàn cầu. Trong suốt hai mươi năm, giặc Mĩ đã gây ra những tội ác tày trời ở Việt Nam. man rợ nhất là tội ác có tính hủy diệt thiên nhiên và con người. Với mục đích “tìm diệt” đối phương (tức quân phóng thích của ta), Mĩ đã cho tàu bay rải chất độc hóa học ở nhiều nơi trên chiến trường miền Nam, nhất là miền Trung và Tây Nguyên. Những cánh rừng trụi lá, thân cây cháy đen. Rồi vườn tược, ruộng đồng hoa màu khô héo. Sông suối cũng bị đầu độc. Không một thứ sinh vật nào có thể sống sót dưới những cơn mưa chất độc màu vàng.

Chất độc màu da cam đã để lại di họa nặng nề, kinh khủng cho hàng chục vạn gia đình. Hàng vạn người đã chết, không ít trẻ em ra đời sau chiến tranh đã trở thành nạn nhân của nó. Vấn đề này đang là thời sự nóng sốt được dư luận trong và ngoài nước quan tâm. Phong trào Góp tay xoa dịu nỗi đau da cam đã và đang lan rộng khắp nơi, được rất nhiều người tham gia, ủng hộ.

Khi xem phim ảnh chiếu trên truyền hình và được tiếp xúc với những bạn nhỏ ở làng Hòa Bình trong bệnh viện Từ Dũ, thành phố Hồ Chí Minh, em thật sự xúc động và có cảm giác là trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp thắt.

Tội ác của giặc Mĩ, di hại của chất độc màu da cam hiển hiện rõ ràng trên những con người tật nguyền, quái dị. Có bé không chân, có bé không tay, có bé toàn thân đầy lông lá,… nhiều bé chân tay vặn vẹo, không thể đi lại, một số ít may mắn có được hình dáng thông thường thì lại câm điếc hoặc bị bại não… Số phận xấu số sẽ đeo bám những em suốt đời. Thử hỏi có ai không động lòng thương trước những bé thơ vô tội ấy?!

Nỗi đớn đau về thể xác của những em đã gớm ghê nhưng nỗi đớn đau, dày vò về ý thức của những em và gia đình, dòng tộc… còn gớm ghê gấp trăm lần. Sinh ra là người mà những em không được quyền sống, học tập và làm việc như bao người khác. Những bệnh tật hiểm nghèo và số phận xấu số đeo đẳng những em suốt đời khiến cho hoàn cảnh sống đã khó khăn lại càng khó khăn hơn.

Càng thương xót những nạn nhân, chúng ta càng căm phẫn những kẻ đã gieo rắc tai họa trên quốc gia này. Tội ác của chúng là tội ác hủy diệt, đi trái lại quá trình tiến hóa của tự nhiên, giày xéo thô bạo lên quyền sống của con người. Tội ác kinh khủng đó đã bị nhân loại tiến bộ trên toàn cầu đồng thanh lên án.

Từ năm 2004 tới nay, phong trào Góp tay xoa dịu nỗi đau da cam đã phát triển rộng rãi trên khắp quốc gia ta. Hàng triệu tấm lòng, hàng triệu cánh tay, hàng triệu chữ kí sẵn sàng viện trợ và đấu tranh cho quyền lợi của những nạn nhân. những cơ quan, đoàn thể, trường học… đều nhiệt tình hưởng ứng phong trào để góp phần làm vơi bớt nỗi xấu số của họ. Tình thương yêu đồng loại, tình cảm dân tộc được thể hiện rõ ràng, cụ thể qua những ngôi nhà tình thương, những đồng vốn cấp cho những gia đình nạn nhân để xóa đói giảm nghèo, để chữa bệnh…

sắp đây nhất, ủy ban về vấn đề của nạn nhân chất độc màu da cam đã khởi kiện những công ti hóa chất sản xuất và cung ứng chất độc cho quân đội Mĩ trong cuộc chiến tranh xâm lược ở Việt Nam. Sự kiện này đã làm rung động dư luận quốc tế và thức tỉnh lương tri nhân loại. Chắc chắn, những kẻ gây ra tội ác sẽ phải chịu trách nhiệm và phải bồi thường cho hàng vạn nạn nhân. Chúng ta tin rằng chân lí cuối cùng sẽ thắng lợi.

Thiệt hại về vật chất lẫn ý thức của những gia đình nạn nhân là to lớn, không gì bù đắp được. Những việc mà chúng ta làm cho họ dù bao nhiêu cũng vẫn là quá nhỏ, chỉ góp phần xoa dịu nỗi đau chứ không thể nào kết thúc những nỗi đau kinh khủng mà họ phải chịu đựng!

Đúng như thi sĩ Tố Hữu đã viết: Không nỗi đau nào riêng của ai (Máu và hoa), nỗi xấu số của những nạn nhân nói riêng cũng là nỗi xấu số của dân tộc Việt Nam nói chung. Chúng ta hãy cùng nhân loại đựng cao tiếng nói phản đối chiến tranh phi nghĩa, ngăn chặn bàn tay tội ác để không bao giờ thảm kịch “chất độc màu da cam” tái diễn ở bất cứ nơi đâu trên trái đất này.

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam – Mẫu 3

Nhà văn hào Victor Hugo từng nói: “Hòa bình là tiết hạnh của nhân loại. Chiến tranh là tội ác”. Quả thực, chiến tranh đã qua đi hơn nửa thập kỷ nhưng những tội ác mà nó để lại vẫn luôn còn hiện hữu trong đời sống con người, không ngoại trừ những con người Việt Nam. Chất độc màu da cam là một trong những tội ác kinh hoàng mà chiến tranh để lại cho người dân Việt, để lại hậu quả nặng nề cho những nạn nhân.

Vậy: “chất độc màu da cam là gì?” Chất độc màu da cam là loại thuốc diệt cỏ cực mạnh được Mỹ sản xuất, sử dụng để mục đích tàn phá những cánh rừng Trường Sơn để làm lộ trục đường mạch máu vận chuyển hàng hóa và căn cứ của ta. Chất độc này phá hoại mùa màng của ta trong chiến tranh chống Mỹ. Thành phần chính của chất độc là điôxin. Những nạn nhân của chất độc màu da cam gồm lính Mỹ và đồng minh, người dân thường, quân dân Việt Nam nhiễm phải chất độc qua đường hô hấp. ngày nay hiện có năm triệu người là nạn nhân của chất độc này nhưng phần lớn đều là người Việt Nam.

Về thực trạng Việt Nam có hơn bốn triệu nạn nhân mắc những căn bệnh hiểm nghèo đều là do hậu quả của chất độc màu da cam như ung thư, phụ nữ đẻ non hoặc sinh con bị quái thai như sứt môi, hở hàm ếch, thiếu chân tay, thần kinh, bại liệt hay quái dị,…Đã có trường hợp trong một gia đình có từ 3 – 5 người con bị nhiễm độc. Họ đang đòi công lý trong cuộc đấu tranh nhọc nhằn giai dẳng và Mỹ chưa chịu đền bù khi khiến hàng chục vạn người chết. Hàng vạn trẻ em chịu tật nguyền suốt đời.

Tội ác của lính Mỹ khi reo rắc nỗi sợ hãi mang tên “Chất độc màu da cam” đã gây ra hậu quả nặng nề. những người dân Việt không may lại nhiễm chất độc màu da cam thời đánh Mỹ sẽ có tính chất di truyền sinh ra con bị biến dị, mất năng lực hành vi dân sự và thậm chí bị vô sinh. Điều này sẽ tác động lớn tới sự duy trì, phát triển nòi giống của quốc gia. những nhà khoa học kết luận rằng chất độc màu da cam đã gây ra hậu quả y khoa và sinh vật học trong khoảng thời gian dài đối với sức khỏe con người, không những đối với những cựu chiến binh Việt Nam đã từng tham gia chiến tranh, mà còn cả thế hệ thứ hai, thứ ba là con em của những người bị phôi nhiễm. Thậm chí, cả những trẻ em sống trong vùng bị nhiễm chất độc hóa học cũng có biểu hiện tâm lý. Chất dioxin đã tác động về di truyền sinh thái đặc biệt gây ra tình trạng sẩy thai, lưu thai hoặc có con bị dị tật bẩm sinh ở phụ nữ bị nhiễm. Tác động của chất đơn thân thể lên tới 100 năm. không những thế, những người bị nhiễm chất độc màu da cam bị khuyết tật, ung thư… Thậm chí là mất năng lực hành vi dân sự sẽ tác động không ít tới sự phát triển của quốc gia, trở thành nỗi đau, gánh nặng cho gia đình, xã hội.

Vậy nên, Đảng và Nhà nước ta đã xây dựng, thành lập quỹ cho nạn nhân chất độc màu da cam. những tổ chức, xã hội tiếp tục đấu tranh đòi công lý với những đơn vị hóa chất để được bồi thường. Chúng ta đã tận dụng sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. những tư nhân đồng cảm, sẻ chia bằng việc làm thiết thực.

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam – Mẫu 4

Chiến tranh đã lùi xa nhưng di hoạ mà nó để lại vẫn hàng ngày hàng giờ làm bao người Việt Nam đớn đau. Trước tình hình ấy, cả nước đã lập quỹ viện trợ những nạn nhân chất độc màu da cam nhằm phần nào cải thiện cuộc sống và xoa dịu nỗi đau của họ.

Chất độc màu da cam mà Đế quốc Mỹ đã rải xuống những cánh rừng miền Nam thời chiến tranh đã tạo nên nỗi kinh hoàng cho thế hệ sau của những người đã từng sống ở những khu vực đó. Những đứa trẻ vô tôi, tật nguyền, quái dị, vừa chào đời đã phải lìa đời hoặc nếu như sống được thì sức khoẻ, trí tuệ thậm chí cả hình hài đều không thông thường… Những sinh linh quái dị và vô tội ấy trở thành nỗi sợ hãi, đớn đau tới tê tái của người thân, gia đình và của toàn xã hội.

Nguyên nhân nào dẫn tới thảm hoạ ấy? Chính là do sự vô nhân đạo của giới cầm quyền ở một quốc gia đã từng tuyên bố về quyền con người trước toàn toàn cầu. Để thực hiện mưu mô xâm lược của mình, đế quốc Mỹ đã không từ một thủ đoạn nào kể cả việc vi phạm quyền làm người của những trẻ thơ vô tội. Những bọc nước, cục thịt, quái thai hoặc những sinh thể điên dại, vô tri vô giác do chất độc màu da cam không chỉ khiến cho gia đình đớn đau về ý thức, khốn khổ về vật chất mà còn là gánh nặng cho toàn xã hội… Những vết thương không mảnh đạn mà đeo bám dằng dai mãi mãi không lành. Đó chính là tội ác tày trời mà chiến tranh đã gây ra.

Trước tình hình đó nhiều nội dung ủng hộ những nạn nhân chất độc màu da cam đã được tổ chức. Biết bao người đã khóc thương cho những số phận xấu số, biết bao chữ ký đã được thu thập để ủng hộ cuộc đấu tranh đòi bồi thường cho những nạn nhân chiến tranh. Ngày trước tiên Mỹ rải chất độc chết người này xuống Việt Nam: 10-8-1961 đã trở thành ngày “Vì nạn nhân chất độc màu da cam”. Cả nước Việt Nam đã lập quỹ viện trợ những nạn nhân khốn khổ. Đó là việc làm cần thiết để viện trợ họ phần nào cải thiện cuộc sống và xoa dịu nỗi đau. Nhiều em bé tật nguyền, mồ côi mồ cút đã được săn sóc, nhiều tổ chức chính quyền, doanh nghiệp, tư nhân đã xây dựng nhà tình nghĩa, tặng xe lăn, tiền, quà, thăm hỏi và viện trợ những nạn nhân. Nhiều nhóm tự nguyện viên được thành lập để làm việc tại những trung tâm bảo trợ nạn nhân chất độc màu da cam… Dẫu biết rằng tất cả những viện trợ đó không thể bù đắp được những mất mát đớn đau của họ song đó thực sự là hành động đền ơn đáp nghĩa, thích hợp với truyền thống “tương thân tương ái”, “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam ta.

Việt Nam đã phấn đấu để xoa dịu nỗi đau chiến tranh, song “ơn phải trả, oán phải đền”. Chính phủ Mỹ và 37 đơn vị hoá chất đã cung ứng chất độc này cho quân đội Mỹ cũng phải chịu trách nhiệm về sự vô nhân đạo của mình.

Nỗi đau của những nạn nhân da cam là một nỗi sợ hãi dằng dai, việc viện trợ họ cần phải làm thường xuyên và liên tục. Bởi vậy mỗi chúng ta cần nhận thức sâu sắc về vấn đề này, tích cực học tập, phấn đấu xây dựng xã hội tốt đẹp mà ở đó mọi người đều được đảm bảo quyền sống và quyền hạnh phúc.

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam – Mẫu 5

tới bây giờ, khi chiến tranh đã lùi xa nhưng hậu quả mà nó để lại vẫn hàng ngày hàng giờ khiến bao nhiêu con người Việt Nam phải chịu cảnh đớn đau, cực khổ. Trước tình hình ấy, cả nước đã lập quỹ viện trợ những nạn nhân chất độc màu da cam nhằm phần nào cải thiện cuộc sống và xoa dịu nỗi đau của họ. Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam sẽ giúp ta hiểu rõ hơn về loại chất độc mà quân đội Mĩ đã rải xuống quốc gia Việt Nam trong suốt những năm chiến tranh.

Chất độc màu da cam mà đế quốc Mỹ đã rải xuống những cánh rừng Việt Nam thời chiến tranh đã tạo nên nỗi kinh hoàng cho thế hệ sau của những người đã từng sống ờ những khu vực đó. Những đứa trẻ vô tội, tật nguyền quái dị, vừa chào đời đã phải lìa đời hoặc nếu như sống được thì sức khoẻ, trí tuệ thậm chí cả hình hài đều không thông thường… Những sinh linh quái dị tội nghiệp ấy trở thành nỗi sợ hãi, đớn đau tới tê tái của người thân, gia đình và toàn xã hội.

Xem Thêm : Cảm nhận khổ 1 bài Viếng lăng Bác (2 bài + Dàn ý)

Nguyên nhân nào dẫn tới thảm hoạ ấy? Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam đã tìm ra câu trả lời cho thắc mắc đó. Đó chính là do sự vô nhân đạo của giới lãnh đạo ở một quốc gia mà chính họ đã từng tuyên bố về quyền con người trước toàn toàn cầu. Để thực hiện mưu mô xâm lược của ta, đế quốc Mỹ đã không từ một thủ đoạn nào kể cả việc vi phạm quyền làm người của những trẻ thơ vô tội. Những quái thai, những thân thể không đầy đủ, những sinh thể điên dại, vô tri vô giác do tác động của chất độc màu da cam không chỉ khiến cho gia đình đớn đau về ý thức, khốn khổ về vật chất mà còn là gánh nặng cho toàn xã hội… Những vết thương không mảnh đạn mà đeo bám dằng dai mãi mãi không lành. Đó chính là tội ác tày trời mà đế quốc Mĩ đã gây ra trong chiến tranh .

Trước tình hình đó nhiều nội dung ủng hộ những nạn nhân chất độc màu da cam đã được tổ chức. Biết bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi, khóc thương cho những số phận xấu số, biết bao chữ ký đã được thu thập để ủng hộ cuộc đấu tranh bồi thường cho những nạn nhân chiến tranh. Ngày trước tiên, quân đội Mỹ cho rải chất độc hóa học chết người này xuống Việt Nam là 10/8/1961. Và ngày nay, ngày này hàng năm đã trở thành ngày “Vì nạn nhân chất độc màu da cam”. Trên cả nước Việt Nam, rất nhiều nơi đã lập qũy hội để nhằm kêu gọi toàn thể xã hội cùng chung tay viện trợ những nạn nhân vượt qua cảnh khốn khổ. Đó là việc làm cần thiết để viện trợ họ phần nào cải thiện cuộc sống và xoa dịu nỗi đau. Nhiều em bé tật nguyền, mồ côi mồ cút đã được săn sóc, nhiều tổ chức chính quyền, doanh nghiệp, tư nhân đã xây dựng nhà tình nghĩa, tặng xe lăn, tiền, quà, thăm hỏi và viện trợ những nạn nhân. Nhiều nhóm tự nguyện viên được thành lập để cùng những y, bác bỏ sỹ làm việc tại những trung tâm bảo trợ nạn nhân chất độc màu da cam để giúp ích cho họ vượt qua những vấn đề thường nhật… Dầu biết rằng tất cả những viện trợ đó không thể bù đắp được những mất mát, đớn đau của họ song đó thực sự là hành động đền ơn đáp nghĩa, thích hợp với truyền thống “tương thân tương ái”, “uống nước nhớ nguồn” của dân Việt Nam ta.

Việt Nam đã phấn đấu để xoa dịu nỗi đau chiến tranh, song “ơn phải trả, oán phải đền”, Chính phủ Mĩ cùng những đơn vị sản xuất hoá chất đã cung ứng chất độc này cho quân đội Mĩ trong những năm tháng chiến tranh để giải xuống từng tấc đất của Việt Nam cũng phải chịu trách nhiệm về sự vô nhân đạo của mình .

Qua nghị luận xã hội về chất độc màu da cam em nhận thấy nỗi đau của những nạn nhân da cam là một nỗi sợ hãi dằng dai, việc giúp họ cần phải làm thường xuyên và liên tục. Bởi vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức sâu sắc về vấn đề này, tích cực học tập, phấn đấu xây dựng xã hội một tốt đẹp mà ở đó mọi người đều được đảm bảo quyền sống và quyền hạnh phúc của mỗi con người.

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam – Mẫu 6

“tản mát biên thuỳ mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

(Tây Tiến – Quang Dũng)

Chiến tranh đã qua đi rất nhiều năm, nhưng những hậu quả mà nó để lại mãi là nỗi đớn đau khôn nguôi của quốc gia, của con người Việt Nam. Biết bao nhiêu liệt sĩ đã anh hùng ngã xuống, hy sinh máu thịt cho nền độc lập dân tộc, họ đã chết để quốc gia được sinh ra, rồi có biết bao nhiêu mẹ già mỏi mắt chờ con, biết bao nhiêu người vợ ngày đêm thấp thỏm mong tin chồng, cuối cùng cái chờ được là một tờ giấy báo tử vô hồn, là một người chồng, người cha với thương tật chất chồng đầy trên thân thể tàn tạ. Trong đó đớn đau hơn cả là những hậu quả dằng dai do lượng lớn chất độc màu da cam mà Mĩ đã rải xuống miền Nam Việt Nam trong suốt hơn 10 năm chiến tranh.

Chất độc màu da cam là một hỗn hợp những loại thuốc diệt cỏ vô cùng độc hại, có tác dụng làm rụng lá cây hàng loạt, được Mĩ sử dụng như một loại vũ khí sinh vật học để triệt phá vùng ngụy trang của quân đội ta. Thành phần chính của chất độc màu da cam là dioxin, một chất lỏng không màu, viết tắt là 2,3,7,8-TCDD, trong chiến tranh ở Việt Nam quân đội Mĩ đã hòa chất này cùng một số chất khác vào dầu hỏa và sử dụng tàu bay để phun rải hàng loạt xuống những vùng rừng của Việt Nam. Sở dĩ loại chất độc này được gọi là chất độc màu da cam là bởi chúng được đựng trong những thùng phuy có sọc cam để phân biệt với những loại chất độc khác như chất độc màu xanh, màu trắng,… Đây là loại chất độc có khả năng phát tán mạnh trong không khí và nước, ngấm sâu vào trong đất, khó phân hủy. Theo thống kê Mĩ đã rải xuống nước ta 76,9 triệu lít chất độc da cam, tương ứng với với khoảng 370kg dioxin.

Trong quá khứ, tác hại của loại chất độc này là vô cùng nặng nề, ước tính có khoảng 400.000 người bao gồm cả quân và dân Việt Nam, đã bị nhiễm độc và tử vong không lâu sau đó, hơn 500.000 trẻ em sinh ra với hình hài quái dị. Không chỉ gây chết và dị tật thai nhi chúng còn đem tới những căn bệnh quái ác cho người phải tiếp xúc trực tiếp, tiêu biểu là căn bệnh ung thư, theo sau đó là tiểu đường, vô sinh, rám da, những rối loạn miễn nhiễm, thất thường trong tái cấu trúc của thân thể người, tác động tới thần kinh, thị giác,…

Không chỉ tác động trực tiếp tới người dân Việt Nam, mà quân đội Mĩ, lực lượng lính đánh thuê trên chiến trường miền Nam cũng bị phơi nhiễm nặng nề, tuy nhiên không nghiêm trọng bằng nhân dân ta, do thời gian tiếp xúc không dài, còn quân dân ta ăn uống sinh hoạt, nên lượng chất độc đã đi sâu vào trong thân thể để lại những hậu quả vô cùng đau thương. Việc loại chất độc này triệt phá hàng loạt cây cối, đã khiến môi trường bị ô nhiễm nặng nề, bao gồm cả bầu không khí và nguồn nước, đất, khiến mất thăng bằng sinh vật học, xoá sổ nhiều loài sinh vật cây cối, trở thành mảnh đất “chết” trong vài chục năm trời, vì không một loài thực vật nào có thể tồn tại trên đó do dư lượng dioxin còn lại quá lớn.

Cho tới ngày ngày hôm nay nỗi đau da cam vẫn chưa từng kết thúc, việc chất độc dioxin ẩn mình trong thân thể đời tổ tông, làm thất thường cấu trúc gen và di truyền cho con cháu, khiến những cặp vợ chồng vốn tưởng thông thường nhưng lại liên tục sinh ra những đứa con quái dị. Ngoài ra một trong những nguyên nhân chính là dư lượng dioxin tồn tại sâu trong đất, khiến con người sinh sống trên đó bị phơi nhiễm mà không hề phát giác, việc sàng lọc trước khi sinh cũng chưa thực sự phổ biến. Để rồi những đứa trẻ sinh ra mang những dị tật kinh khủng như thiếu chi, thiếu đầu, não bộ không phát triển, không có xương sống, mắt mũi quái dị, không có nhận thức, bại liệt,… khiến bao cặp vợ chồng đớn đau, chạy vạy xuôi ngược mong chữa trị trong bất lực. Những cặp vợ chồng phải gánh sức ép về kinh tế, vừa phải vật lộn với nỗi đau day dứt trở nên khốn đốn, nghèo túng, có những người dù không đành lòng nhưng cũng phải từ bỏ việc nuôi dưỡng những đứa trẻ dị tật, để lại gánh nặng vô cùng lớn cho xã hội.

Chiến tranh đã qua đi nhưng nỗi đau da cam vẫn tồn tại, đó là tội ác khó có thể bù đắp hay một vài lời xin lỗi mà có thể cho qua được. Đế quốc Mĩ đã vì mục tiêu hèn đớn, thâm độc là thôn tính Việt Nam mà xem Tổ quốc ta như một nơi để thử nghiệm những chất độc, đồng thời là giải pháp vô cùng tàn bạo nhằm hủy diệt quân đội ta. Cuộc chiến tranh phi nghĩa, vô nhân đạo đã để lại cho nhân dân ta và thậm chí là cả những cựu binh của Mĩ những nỗi đau vô cùng to lớn về cả thể xác lẫn ý thức. Thế nhưng trong vụ kiện đòi lại công bằng cho nhân dân ta, chính phủ Mĩ đã tìm mọi lý do để phản đối vụ kiện này, gây làn sóng phẫn nộ trong nhân dân ta. Trước những hậu quả nặng nề của chất độc màu da cam, nhưng một số người vẫn có thái độ vô cảm, thờ ơ, thờ ơ với những hình ảnh đau thương ấy, trong khi họ đang thừa hưởng nền độc lập, hòa bình xây nên từ chính máu và nước mắt của tổ tông những nạn nhân chất độc màu da cam.

Dù biết rằng không có gì có thể bù đắp và làm vơi bớt nỗi đau da cam, nhưng mỗi chúng ta cần có thái độ đúng đắn, nồng nhiệt chung tay góp sức hỗ trợ những nạn nhân vượt qua nỗi đau ấy. Thường xuyên tổ chức những chương trình tự nguyện vì nạn nhân da cam, gây quỹ để hỗ trợ cho cuộc sống của những nạn nhân, thường xuyên tới thăm hỏi những trung tâm nuôi dưỡng nạn nhân chất độc màu da cam, hỗ trợ những gia đình khó khăn, yên ủi động viên ý thức cho người thân của họ… Điều ấy thể hiện truyền thống quý báu “Uống nước nhớ nguồn”, “Tương thân tương ái”, cùng ý thức nhân đạo, rét mướt tình nghĩa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam ta trong suốt mấy nghìn năm lịch sử.

Tận mắt chứng kiến những nỗi đau, những hậu quả khôn lường mà chất độc màu da cam và chiến tranh để lại chúng ta mới càng ý thức, càng thêm yêu và trân trọng nền hòa bình, độc lập của dân tộc. Để luôn ghi nhớ rằng thế hệ tổ tông đã hi sinh biết bao nhiêu cho Tổ quốc, để tới đời con đời cháu họ vẫn còn phải chịu đau thương mất mát vì chiến tranh. Chúng ta cần phải tích cực học tập và tu dưỡng đạo đức, nồng nhiệt bảo vệ và gây dựng quốc gia ngày một vững mạnh, để không phải chứng kiến những thảm cảnh đau lòng ấy thêm một lần nữa.

Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam – Mẫu 7

Dù chiến tranh đã qua đi nhiều năm nhưng dân tộc Việt Nam không thể nào quên được những gì mà chúng ta phải chịu đựng. Không chỉ những thiệt hại về người và của do chiến tranh phá hoại mà có những nỗi đau, những sợ hãi kinh hoàng, những di họa nặng nề cho tới tận bây giờ dù chiến tranh đã kết thúc hơn bốn chục năm qua.

Đó chính là tác hại từ chiến tranh hóa học mà Mĩ đã sử dụng ở nước ta, chất độc màu da cam. có nhẽ ít dân tộc nào trên toàn cầu phải chịu đựng nhiều cuộc chiến tranh thảm khốc như ở nước ta. Khi phóng thích quốc gia trước sự xâm lược và những cuộc khai thác thuộc địa của thực dân Pháp chưa được bao lâu thì dân tộc ta lại phải đối mặt với quân thù vững mạnh hơn, một cường quốc hùng mạnh nhất toàn cầu – đế quốc Mĩ. Trong suốt hai mươi năm chiến tranh tại Việt Nam, quân Mĩ đã gây ra những tội ác tày trời, nhất là những chiến lược mang tính hủy diệt cả thiên nhiên lẫn con người.

Trước chiến lược nhằm mục đích “tìm diệt” quân ta thì Mĩ đã cho tàu bay rải chất độc hóa học ở dọc chiến trường từ miền Trung tới miền Nam. Có biết bao hecta ta rừng rộng lớn nhất là vùng miền Trung và Tây Nguyên đã bị trụi lá, thậm chí là cháy đen vì chất độc hóa học.

Không chỉ vậy vườn tược cũng khô héo, ruộng đồng cháy khô, sông suối, nguồn nước cũng bị đầu độc khiến cho không có sinh vật sống sót. Không chỉ gây hậu quả tức thì mà nó còn để lại hậu quả nghiêm trọng tới con người. Hàng vạn người đã chết, thậm chí sau đó những trẻ em ra đời cũng mang theo những di họa từ chất độc này. Vấn đề chiến tranh bằng chất độc hóa học lúc này được dư luận trong nước và quốc tế quan tâm và lên án mạnh mẽ. có rất nhiều người vẫn chưa nắm rõ được chất độc màu da cam là gì? Thì trước tiên có thể giảng giải rằng chất độc màu da cam chính là loại thuốc diệt cỏ với tác dụng cực mạnh được Mĩ sản xuất riêng để phá hoại những cánh rừng trên dãy Trường Sơn để có thể dễ dàng phát hiện trục đường Trường Sơn mạch máu vận chuyển vũ khí, lương thực, thuốc thang và những căn cứ của ta.

Chất độc màu da cam có thành phần chính là Dioxin và nó không chỉ tàn phá những cánh rừng của nước ta mà còn cả hoa màu, mùa màng, với biết bao loài sinh vật. Nạn nhân của chất độc này không chỉ những người dân thường, quân đội Việt Nam mà còn cả chính lính Mĩ và đồng minh của Mĩ. Tuy nhiên phần lớn người chịu tác động của chất độc hiểm họa này chính là đồng bào Việt Nam. Chất độc này không chỉ nhiễm những người có mặt trong thời kì đó, mà nó còn có tính chất di truyền. Những đứa trẻ có cha hoặc mẹ bị nhiễm thì khi sinh ra con cái sẽ bị biến dị, mất năng lực hành vi dân sự thậm chí là bị vô sinh. Không chỉ ngừng lại ở đời con mà thậm chí là đời cháu chắt thì chất độc này vẫn sẽ gây nên những biến bị về thân thể hoặc trí não.

Tình trạng này gây tác động lớn tới sự duy trì và phát triển nòi của quốc gia. Căn nguyên của nó chính là chất Dioxin, thành phần chính của chất độc này. Nó sẽ tác động về di truyền gây ra tình trạng sảy thai, thai lưu hoặc dị tật bẩm sinh ở đứa trẻ và tác động trong khoảng thời gian dài lên tới 100 năm ở những thể hệ. Điều đó tác động không ít tới sự phát triển của quốc gia, trở thành nỗi đau và gánh nặng cho gia đình và xã hội. Những bộ phim tài liệu thời đó hoặc ngày nay ở những làng trẻ em khuyết tật, những hình ảnh về những thế hệ, gia đình chịu tác động của chất độc màu da cam khiến người xem không cầm được nước mắt. Cũng chính từ đó tới nay phong trào nhằm xoa dịu nỗi đau da cam đã phát triển rộng rãi khắp cả nước và được rất nhiều người nhiệt tình ủng hộ.

Ngoài việc khởi kiện đơn vị sản xuất hóa chất của Mĩ thì phong trào này đã gây xôn xao dư luận quốc tế và được mọi người ủng hộ. Quỹ ủng hộ được những cơ quan, tổ chức lập ra để giúp những người chịu tác động của chất độc màu da cam. Những ngôi nhà tình nghĩa được xây dựng, những nhóm tự nguyện thường xuyên tới những trung tâm bảo trợ nạn nhân chất độc màu da cam để có thể làm việc, viện trợ và xoa dịu phần nào những nỗi đau mà họ phải chịu đựng. Chính phủ Mĩ cùng những đơn vị hóa chất sản xuất ra chất độc đó đã phải chịu trách nhiệm về sự tàn bạo, vô nhân đạo của mình. Nhà văn Victor Hugo từng nói rằng: “Hòa bình là tiết hạnh của nhân loại. Chiến tranh là tội ác”.

Những nạn nhân của chất độc màu da cam cùng những nỗi đau mà họ chịu đựng đã được mọi người biết tới và làm thức tỉnh lương tri của nhân loại. Để mọi người thụ hưởng thức sâu sắc tội ác của chiến tranh và càng thêm yêu chuộng, giữ gìn hòa bình, đấu tranh để đảm bảo quyền được sống, được hạnh phúc.

Lời kết 

Hy vọng những mẫu ” Nghị luận xã hội về chất độc màu da cam” trên đây GrabHanoi sẽ mang lại cho các bạn đọc những tham khảo hữu ích. Đừng quên theo dõi GrabHanoi để được liên tục cập nhật những bài văn mẫu mới nhất bạn nhé

Nguồn: https://dacsanlucngan.vn
Danh mục: Lớp 9

Related Articles

Back to top button