Lớp 9Văn mẫu lớp 9

Nghị luận vai trò của người thầy (5 mẫu + Dàn ý)

Top 5 bài Nghị luận xã hội về vai trò của người thầy hay nhất, giúp các em học sinh lớp 9 hiểu rõ hơn vai trò, công lao của các bậc thầy cô trong sự nghiệp trồng người. Thầy cô như người cha, người mẹ thứ 2 của chúng ta, đã không quản nặng nhọc truyền đạt tri thức, dạy dỗ chúng ta nên người, công ơn đấy không gì có thể so sánh bằng. Vậy mời các em cùng theo dõi 5 bài mẫu nghị luận dưới đây để hiểu rõ hơn, ngày càng học tốt môn Văn 9.

Nghị luận xã hội về vai trò của người thầy – Mẫu 1

Dân tộc ta vốn có truyền thống hiếu học, đề cao đạo học và đạo lí làm người. bởi vậy, người thầy có một vị trí cao trong xã hội, được mọi người kính trọng, tin tưởng và tôn quý, hình thành nên truyền thống tôn sư trọng đạo từ bao đời nay. Người thầy có vai trò quyết định sự thành bại ở mỗi con người. Khẳng định điều đó, nhân dân có câu: “Không thầy đố mày làm nên”.

Bạn Đang Xem: Nghị luận vai trò của người thầy (5 mẫu + Dàn ý)

nếu như chúng ta nhìn nhận nó dưới góc độ của nghĩa đen thì chúng ta chỉ nghĩ rằng nội dung của nó là đề cao việc học tập và vai trò của người thầy. Phải có thầy chỉ bảo người học sinh mới có thể làm nên sự việc. Đề cao vai trò và ơn đức của người thầy còn có rất nhiều tục ngữ khác như: “Trọng thầy mới được làm thầy”; “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”; “Mấy ai là kẻ không thầy. Thế gian thường nói đố mày làm nên”,…

Hiểu một cách sâu sắc, “thầy” ở đây không phải chỉ đơn thuần là người dạy văn hóa ở trường mà là tất cả những dạy bảo ta về tư cách, về thế cục. Thầy là người đã có công truyền đạt kinh nghiệm hiểu biết cho chúng ta. Còn “học” ở đây không phải là học chữ mà là học toàn diện. “Mày” là người được chỉ bảo, được dìu dắt.

Rõ ràng, người thầy luôn đóng vai trò to lớn trong thành công của mỗi con người. Chính nhờ có thầy truyền đạt tri thức, chỉ dạy đạo lí ở đời mà con người mới có hiểu biết, sống đúng đắn với luân lí ở đời, xây dựng cuộc sống cao đẹp, văn mình và hạnh phúc. Hãy tưởng tượng, một xã hội không có thầy giáo, khống có ai giữ gìn cương luật, không có trường học, con người không ai đi học thì đạo đức sẽ bị phỉ báng, con người trở nên thô bạo và tàn nhẫn thế nào?

Tổng thống Nam Phi Man-de-la cũng đã từng nói: “Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà người ta có thể sử dụng để thay đổi cả toàn cầu”. Điều đó khẳng định tri thức là sức mạnh. Và cũng tức là chính người thầy với tri thức, tài năng và đức độ của mình đủ sức rèn luyện và tập huấn ra những con người có đủ sức mạnh để làm thay đổi toàn cầu này.

tri thức kinh nghiệm dù lớn hay nhỏ, tuy vậy nào đi chăng nữa thì nó không phải tự nhiên mà có, phải được đúc kết từ nhiều năm. Không có thầy, không có người đi trước chí bảo thì không ai có thể trau dồi cho mình một lượng tri thức để mình trở thành một người toàn diện.

Câu chuyện “Người thầy trước tiên”, một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Chyngyz Aytmatov là một minh chứng rõ ràng rằng một người thầy giỏi sẽ có tác động tới rất nhiều con người. nếu như không có thầy giáo Đuy-sen đầy nhiệt tâm và quả cảm đó thì cô bé An-tư-nai đâu trở thành một người toàn diện như thế. An-tư-nai sẽ không có thời cơ để hiểu biết toàn cầu quanh mình, dù cô thông minh thật đó. Người thầy ấy bằng cả sự hi sinh và máu của mình để chuẩn bị tương lai cho một cô học trò.

Con người dù có thông minh tới thế nào đi chăng nữa thì họ vẫn không thể phủ nhận rằng thành tựu mà họ đạt được là có vai trò của người thầy.Đó nhường như là quy luật. Thành tựu càng lớn thì vai trò người thầy càng được thể hiện rõ nét và cao hơn. Đằng sau một người học trò giỏi luôn có một người thầy giỏi.

Chúng ta có thể thấy được điều này qua tiểu truyện và những gì mà những nhà chưng học đã để lại. Không ai có thể chưng bỏ rằng những nhà chưng học như Niu-tơn, người đã tìm ra những phát minh vĩ đại, hay Lai-bơ-nít, người khởi xướng ra máy tính điện tử hiện đại – ấy không phải là thiên tài. Nhưng, họ không thể một mình đi tới thành tựu của mình mà không có sự chỉ dẫn của những người đi trước. Đặc biệt là thầy của họ rất giỏi nữa là khác.

Chúng ta không thể tìm thấy một ví dụ nào để có thể phủ nhận vai trò của người thầy. Dù là những thiên tài khoa học như E-di-son, New-ton, Fa-ra-day; những chính trị gia lỗi lạc như Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Abraham Lincoln, thánh Gandhi, Hồ Chí Minh; những nhà văn kiệt xuất như Nguyễn Du, Victor Hugo, Balzac,… cũng đều được giáo dục bởi những người thầy. nếu như không có những người thầy ấy, có thể họ vẫn thành công nhưng không thể trở nên vĩ đại như thế.

Tuy nhiên, câu tục ngữ “Không thầy đố mày làm nên” có phần tuyệt đối hóa vai trò của người thầy đối với thành công của mỗi con người. Trong cuộc sống, có biết bao con người đã tự mình học tập và vươn tới thành công. Với ý chí chí và nghị lực phi thường, họ lấy bản thân làm trung tâm, tự phát hiện nhu cầu học tập và làm chủ quá trình học tập của mình. Họ lấy sách vở làm bầu bạn, công việc làm thực nghiệm và xem cuộc sống là một người thầy nghiêm khắc và vĩ đại. Thế nhưng, cũng phải nhìn nhận, đó là những tư nhân hiếm hoi trong hàng tỷ con người. Không có cách nào khác tốt hơn để phát triển giáo dục và tri thức của một quốc gia ngoài việc rèn luyện và tập huấn những người thầy giỏi. Chí có những tinh hoa mới có thể tạo ra những tinh hoa.

bởi vậy, chúng ta cần nhận thức một điều là phải hiểu đúng ý nghĩa của câu tục ngữ. Nhất là “thầy” chúng ta cần có cái nhìn đúng về từ này. “Thầy” là người dạy ta tư cách, hiểu biết, chỉ bảo ta những điều tốt đẹp. Là người dẫn ta tới với những tương lai tươi sáng.

Xem Thêm : Top 38+ mẫu Mở bài Nói với con hay nhất

Với trình độ ngày càng phát triển của khoa học ngày nay thì việc trang bị tri thức đầy đủ, đòi hỏi sự hiểu biết cao là điều kiện cơ bản của sự phát triển xã hội. Và cũng là dịp để chúng ta tiếp thu những tinh hoa văn hóa của khoa học hiện đại. bởi vậy, chúng ta cần phải vực dậy những ý thức, những tình cảm tốt đẹp ấy. Đây là một việc làm thiết thực nhất mà chúng ta có thể góp phần bảo vệ truyền thông và phẩm chất tốt đẹp của mình nói riêng và cho cả dân tộc nói chung.

“Không thầy đố mày làm nên” là một lời khuyên sâu sắc, thể hiện sâu sắc truyền thống “tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta; đồng thời có trị giá định hướng về phương pháp học tập, giúp con người vươn tới thành công.

Nghị luận xã hội về vai trò của người thầy – Mẫu 2

Trong quá trình xây dựng và phát triển quốc gia, chủ toạ Hồ Chí Minh luôn coi trọng lực lượng trí thức, người ví tri thức như là “tài sản quý hiếm của dân tộc”. Trong đó Người đặc biệt đề cao vai trò của những thầy cô giáo – những người tham gia chủ yếu và trực tiếp vào sự nghiệp trồng người.

Hồ Chí Minh đã từng khẳng định: “Còn gì vẻ vang hơn là nghề tập huấn những thế hệ sau này tích cực góp phần xây dựng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản? Người thầy giáo tốt – thầy giáo xứng đáng là thầy giáo, là người vẻ vang nhất. Dù là tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh. Đây là một điều rất vẻ vang. nếu như không có thầy giáo dạy dỗ cho con em nhân dân thì làm sao mà xây dựng CNXH được? Vì vậy nghề thầy giáo rất là quan trọng, rất là vẻ vang, ai có ý kiến không đúng về nghề thầy giáo thì phải sửa chữa”.

Tuy vậy, không phải ai học trường Sư phạm ra cũng có thể trở thành thầy giáo tốt, không phải cứ có tri thức hơn người khác là có thể làm thầy giáo tốt, không phải cứ được Nhà nước xét tuyển và trả lương theo mã ngành là có thể làm thầy giáo tốt, không phải cứ đứng trên bục giảng là có thể làm thầy giáo tốt…

Làm thầy giáo là nghề rất “dễ” theo quan niệm của một số người, bởi họ chỉ cần đứng trên bục “chém gió”, hoặc ngồi vào bàn thầy giáo đọc giáo trình cho học trò nghe, hết giờ thì về, không cần quan tâm tới học trò có nghe không, có nghe được gì không, có hiểu gì không, những điều nghe được có hữu ích không, có đúng không. Bởi vì học trò có em không biết thật, có em biết thầy, cô nói sai, nói dở mà không dám phản đối, vì tôn trọng thầy cô, vì sợ bị trù dập, vì muốn yên thân… Thậm chí có những người đọc nguyên những lời trong sách cho học trò nghe rồi đệm vài từ ậm ā cửa mồm theo thói quen, hoặc kể những câu chuyện tào lao để gây cười là chủ yếu, còn chính họ cũng không hiểu về điều mình vừa đọc để có thể giảng dạy cho học trò hiểu. Có người rất “dũng cảm” có thể giảng bài bất cứ khi nào, môn nào. Hễ có người nhờ lên lớp thay vì bận là họ nhận lời liền, làm liền. Họ không biết hoặc cố tình không biết một điều hết sức đơn thuần nhưng lại vô cùng quan trọng là: những hành động của mình đã góp phần không nhỏ, hoặc trực tiếp xóa đi niềm tin, sự hào hứng nhiệt thành – một trong những thứ quý giá nhất của những người trẻ tuổi – những người họ gọi là “học trò” trên trục đường khám phá muôn màu của cuộc sống, kiếm tìm tri thức của nhân loại.

Thật sự, nếu như làm đúng yêu cầu, trách nhiệm mà xã hội uỷ thác thì nghề giáo là một nghề không hề đơn thuần. Bởi vì nó đòi hỏi người thầy giáo phải có cả đức và tài, thật sự giỏi cả về chuyên môn cũng như có năng lực sư phạm, đồng thời phải luôn luôn kiểu mẫu về đạo đức và có tình thương yêu học trò, tận tâm tận lực với nghề. Không những thế, thầy giáo để làm tốt công việc của mình đòi hỏi phải luôn rèn luyện, cập nhật, bổ sung thêm tri thức để có thể hướng cho học trò của mình khi vào đời không trở nên lạc lõng, xa lạ với xã hội, để giúp những em tiến lên bắt kịp với thời đại và luôn luôn giữ được niềm tin, tạo dựng lại niềm tin vào những điều tốt đẹp nhất của cuộc sống.

Trong Đại hội đội viên thi đua toàn ngành Giáo dục ngày 21-2-1956, chưng Hồ đã ân cần dặn dò: “những cô, những chú là những thầy giáo, những cán bộ giáo dục đều phải luôn luôn phấn đấu học thêm, học chính trị, học chuyên môn. nếu như không tiến bộ mãi thì sẽ không theo kịp đà tiến chung, sẽ trở thành lạc hậu”. Trong bài nói tại lớp học chính trị của thầy giáo năm 1959, Người cũng nhắc nhở: “thầy giáo ngày nay không phải là “gõ đầu trẻ kiếm cơm”, mà là người phụ trách tập huấn những công dân tiến bộ, những cán bộ tiến bộ cho dân tộc. Nhiệm vụ ấy rất là vẻ vang. những cô, những chú phải ngày càng tiến bộ để dạy cho con em ngày càng tiến bộ, nếu như không thì sẽ tác động không tốt tới con em. Nên Người dặn dò: “thầy giáo phải chú ý cả tài, cả đức, tài là văn hoá, chuyên môn, đức là chính trị. Muốn cho học sinh có đức thì thầy giáo phải có đức.

“Vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người”, lời Hồ chủ toạ dạy chúng ta như một chân lý của thời đại. Nhưng muốn tạo điều kiện cho những thế hệ học sinh có thể góp công để xây dựng quốc gia “sánh vai với những cường quốc năm châu”, ngoài sự nỗ lực của những em còn phụ thuộc rất nhiều vào sự phấn đấu của cả những thầy cô giáo. Đừng chỉ biết trách thế hệ trẻ bây giờ thế này thế nọ, trước hết những thầy cô cũng cần phải nhìn lại chính mình, xét soi chính mình để sống, lao động và học tập sao cho xứng với danh hiệu cao quý mà xã hội đã tôn vinh, để xứng đáng là “nhà giáo”, là thầy cô yêu kính của học trò.

Nghị luận xã hội về vai trò của người thầy – Mẫu 3

Comenxki từng viết: “Dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học”. Nói như thế mới biết được vai trò của nghề giáo là quan trọng thế nào. Bởi họ nắm trong tay sứ mệnh giáo dục, chỉ dẫn mỗi con người,tác động tới cả một thế hệ tương lai sau này. Chính vì vậy, cả thầy và trò đều có mối quan hệ mật thiết và để tư nhân có thể phát triển được thì cần phải tôn trọng lẫn nhau. Nhưng điều đáng buồn là trong xã hội ngày nay, hình ảnh người thầy đang dần xuống cấp nghiêm trọng.

Chắc hẳn những bạn vẫn chưa quên vụ việc cô giáo Lê Na xúc phạm học viên và mới đây thôi, dư luận vẫn còn đang bàn tán về việc: “Cô giáo Tiếng anh chửi học viên là con lợn”. Những vụ việc tương tự có thể xuất phát từ sự nóng tính, dễ mất tĩnh tâm và dễ bị kích động của những người thầy giáo, cô giáo. Xét ở góc độ khách quan mà nói, họ cũng là con người thông thường, họ cũng có nhữg khuyết thiếu và không thể kiềm chế được bản thân. Và không chỉ có những người thầy sai, ngay cả học viên cũng có lỗi. Nhưng tuy vậy nào, để những sự việc tương tự xảy ra, hình ảnh người thầy vô tình mất điểm. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cô giáo dạy tôi lớp 4, lớp 5. Cô vẫn nói là: “Sự nghiêm khắc của tôi tới sau này những anh những chị mới hiểu được.” Nhưng trải qua từng ấy năm, chúng tôi vẫn hoàn toàn không hiểu. Xin thưa, đó không phải là sự nghiêm khắc mà là quát nạt, mắng mỏ và giày đạp cả về thể xác và ý thức. Chúng tôi vẫn nhớ như in sự sợ hãi năm nào, khi cả lớp đang mải nói chuyện thì cô lườm một cái, rồi ném thước vào bạn nào cười to nhất. Tôi cũng từng bị cô xúc phạm là: “Cái loại môi dày”. tới bây giờ, chuyện đó vẫn khiến tôi cảm thấy khá là khó chịu khi nhớ về. Cô nói là cô như thế chúng tôi mới học hành siêng năng được, nhưng không, chúng tôi càng sợ hãi, càng tìm cách lẩn trốn vấn đề thay vì đối mặt với nó.Lúc ôn thi học sinh giỏi, chúng tôi phải ngồi quanh thành cái bàn tròn, từng người từng người lên bảng chữa một. Chúng tôi sợ cái cảm giác không làm được bài rồi bị miệt thị kinh khủng. Nên đứa nào đứa nấy, đếm xem bài nào vào mình rồi mở đáp án ra học thuộc, xong lên bảng chữa. Mỗi kì thi, không còn là một sân chơi nữa, mà là sức ép, là nỗi sợ. Sợ điểm kém, sợ thua bạn thua bè, nhưng sợ tất cả những thứ ấy là vì sợ cô.

Ngay từ khi còn bé, tôi đã phải gặp một người thầy giáo như thế nên thực sự không tránh khỏi sự đánh đồng rằng tất cả mọi thầy giáo đều như thế. May mắn rằng sau khi lên cấp hai, tôi thực sự không phải trải qua cảm giác ấy một lần nào nữa. Tất cả những thầy cô đều khá thoáng và thoải mái. Một vài người tương đối khó tính, một vài người tương đối nghiêm khắc nhưng tất cả họ đều thú vị, cá tính và làm đa dạng những khía cạnh của một thầy giáo. Cho tuy vậy nào thì không ai xúc phạm học sinh cả. Những năm cấp hai, tôi cảm thấy vai trò của người thầy có tác động thực sự vô cùng mạnh mẽ, họ có thể truyền cảm hứng hoặc giập tắt nó. Tôi biết được điều ấy thông qua cô chủ nhiệm đồng thời là thầy giáo dạy Văn, rồi cô Hằng dạy Toán… Tôi phát hiện mọi khoảng cách giữa thầy giáo và học sinh hóa ra có thể sắp tới thế. Sau mỗi tiết học hay giờ ra chơi, chúng tôi có thể lên bàn thầy giáo, hỏi họ mọi vấn đề và được trả lời. Thậm chí họ còn rất vui khi được hỏi và nhiệt tình trả lời. Và chúng tôi không còn sợ, cũng không còn giấu dốt, chúng tôi không sợ bị cười chê vì mình không hiểu những điều đơn thuần tới thế. Điều mà trước đây mỗi khi nói ra lại sợ: “Bài này mà không biết làm ā?”.

Thầy cô không chỉ là thầy cô, họ còn là bạn, là bè. Trường tôi có cô L, cô rất teen. Đứa nào thích đứa nào, cô biết hết. Cô không nghiêm cấm, mà chỉ nói lên làm thế nào cho đúng, để không tác động học hành. Cô cùng chúng tôi chia sẻ tất tần tật mọi uẩn khúc trong cuộc sống, ở cái độ tuổi mà sớm nắng chiều mưa với tư cách là một người từng là học sinh, một người cũng từng trải qua những cảm giác như thế.

Đối với tôi, từ khi vào cấp hai, bản thân đã nhận sự tác động của thầy, cô và đã thay đổi rất nhiều. Phải kể tới đó là cô giáo chủ nhiệm, cũng là thầy giáo dạy Ngữ Văn của tôi. Trước kia, tôi không mặn mà gì với môn Ngữ văn cho lắm. Tôi cảm thấy sự phân tích những văn bản một cách tận tường quá là không cần thiết. Nhiều khi, tôi chán ngấy cái cảnh phân tích từng từ ngữ một, từ nào đặc sắc, giải pháp tu từ nào hay hay đủ thứ cảm nhận trời ơi đất hỡi. Tôi cũng tự hỏi, liệu tác giả khi viết có nghĩ nhiều như thế không? Nhưng dần dần, dưới cách dạy của cô, tôi trông thấy học văn không hẳn chỉ như mình nghĩ. Văn học cũng có rất nhiều điều thú vị. Đọc được câu chuyện hay, nó có tác động tới nhận thức của mình không? –Có chứ. Cũng nhờ có cô, tôi không còn cảm thấy mình học Văn tệ nữa. Cô là người giới thiệu cho tôi cái hay của việc đọc sách và những quyển sách cô đọc. Nhờ có cô, tôi khởi đầu đọc những cuốn trước tiên, và đọc trở thành một thói quen cho tới hiện tại. Tôi phấn đấu cảm nhận những điều mình đọc, và bây giờ nếu như cầm trên tay những cuốn sách về chủ đề Hiện thực, tôi không còn cảm thấy nó quá khô khan nữa. Bằng cách nào đó, tôi biến việc học Văn, học cách viết và học cách diễn đạt trở nên tự nhiên và cần thiết đối với mình. Cũng có một chuyện, tôi cảm thấy rất hàm ơn cô, đó là cô chưa bao giờ tạo bất cứ sức ép gì trong những kì thi của tôi cả. Lần tôi thi Học sinh giỏi Văn, tôi khá sợ. Một phần là do dư chấn trước đây nên tôi sợ điểm kém, rồi sợ không có giải gì thì sao, xấu hổ chết. Cô bảo đừng có lo, cứ thi hết sức. Rồi cô dặn cả bọn: “những em không có giải, không sao. Nhưng cô không cần những em tiểu xảo”. Rồi kì thi cũng hoàn thành tốt hơn tôi nghĩ và may mắn hơn là tôi còn vào được vòng trong. Nhưng lần thi này lại quá sức tệ hại. Ở bài nghị luận xã hội, tôi xác định sai thông điệp của câu chuyện. Tôi đã viết nó theo một hướng khác đi, một hướng tôi cảm nhận và nó hoàn toàn lạc đề. Tôi cứ ngỡ là cô sẽ mắng nhưng mà cô cười, bảo không sao, thế là ổn rồi. Có thể là cô còn hy vọng nhiều hơn thế nhưng cô không nói, sợ tôi buồn, hoặc vì lí do gì khác.

Xem Thêm : Nghị luận về mái ấm gia đình (4 mẫu)

Viết ra những điều này, tôi chỉ muốn khẳng định rằng làm thầy, không phải là gõ đầu trẻ. Làm thầy không chỉ đơn thuần là việc dạy bằng khối óc mà còn dạy bằng trái tim nhiệt thành. Thầy không đơn thuần là thầy mà còn là bạn, là người truyền cảm hứng cho học sinh tới tận tương lai sau này. Và khởi đầu của tất cả những điều ấy là sự thấu hiểu, sẻ chia, đồng cảm, sự nghiêm khắc đúng mực chứ không phải bằng bạo lực hay những lời nhục mạ, miệt thị những em. Và những bạn học sinh, hãy tôn trọng thầy cô và hiểu cho sự vất vả, hi sinh của họ!

Nghị luận xã hội về vai trò của người thầy – Mẫu 4

Mỗi người chúng ta đều trải qua quá trình học tập và quá trình đó sẽ thật khó khăn, truân chuyên biết bao nếu như chúng ta không có sự viện trợ của những thầy cô giáo – những người giúp ta lẫm chẫm làm quen với tri thức về toàn cầu xung quanh. vì vậy ta có thể thấy vai trò của người thầy cô trong nhà trường và việc giáo dục, truyền đạt tri thức cho học sinh là vô cùng quan trọng.

Thầy cô – những bậc đàn anh đi trước, những người có trình độ hiểu biết cao, là người dạy cho học sinh những tri thức cơ bản phong phú, bao điều hay lẽ phải, hướng dẫn cho học sinh từng bước đi lên vững chắc. Dân gian ngày xưa có câu “Không thầy đố mày làm nên” đã cho thấy vai trò và trách nhiệm của người thầy cô là rất to lớn: Không chỉ phân phối tri thức, thầy cô còn dạy bảo ta nên người toàn diện, định hướng hình thành tư cách mỗi con người chúng ta, góp phần xây dựng những nhân tài của tương lai ngày mai.

Và ngày nay, xã hội ngày càng phát triển đưa vai trò của người thầy ngày càng lên cao. tri thức là một biển trời rộng lớn mông mênh, một học sinh không thể nào tự nắm bắt lựa chọn lọc. Thì lúc đó vai trò của người thầy càng thể hiện rõ hơn, họ sẽ là người chỉ đường dẫn lối đưa học sinh tới sắp hơn với tri thức. Một người thầy có trách nhiệm là không chỉ dạy chữ mà còn biết quan tâm, săn sóc phân tích về học sinh bằng cả trái tim và lòng bao dung. Biết đánh thức tiềm năng trong mỗi học sinh, khơi dậy và phát triển cái nội lực của học sinh. từ đó đã cho thấy vai trò của người thầy trong nhà trường ngày nay đó là người mở đường để người học tự thân vận động nhiều hơn. Gieo hạt nhưng hạt muốn vươn thành cây thì phải dựa vào chính bản thân mình. Dạy cho học sinh biết tự học, tự đọc sách, tìm tòi, tra cứu phát hiện ra những điều mới mẻ, sáng tạo ra nhiều phương pháp học hiệu quả. tức là giúp học sinh phát triển trí tuệ tư duy, tiếp thu tri thức một cách chủ động chứ không phải thụ động dù là tri thức tiên tiến. Chính vì nhờ thầy cô, những ham mê, năng khiếu tiềm tàng đâu đó trong ta mới được khơi dậy. không những thế, một người thầy tốt là người có tấm lòng nhiệt huyết hết mình với nghề, truyền đạt cho học sinh bằng tất cả tri thức mình có. thông suốt học sinh, tìm ra những phương pháp hay giúp học sinh hiểu bài sâu và nhanh, khắc phục những thiếu sót và tạo ra nhiều ưu điểm. Ân cần khuyên bảo khi học sinh mắc lỗi, không gây quá nhiều sức ép cho học sinh hay áp đặt học sinh một cách máy móc. Chính vì vậy người thầy, người cô được ví như người cha người mẹ thứ hai của chúng ta. Họ cũng dành cho ta tình yêu thương nồng nhiệt, tốn nhiều công sức để truyền đạt tri thức cho ta bằng cả tấm lòng.

Ngoài vai trò truyền đạt tri thức của thầy cô thì vai trò của học sinh cũng quan trọng không kém. Là vì dù thầy cô tâm huyết tới đâu mà học sinh không có ý thức tiếp thu thì công sức của thầy cô cũng bằng thừa. Ta có thể thấy sự tác động qua lại giữa học sinh và thầy cô, thầy cô dạy hay học sinh càng có ý thức học tập, và trái lại học sinh vật học tốt học giỏi thầy giáo sẽ có thêm động lực trong việc giảng dạy.

​từ đó ta có thể thấy vai trò của người thầy người cô trong nhà trường là rất rất quan trọng và cần thiết cho mỗi chúng ta. vì vậy để nhớ tới công ơn dạy dỗ của người thầy nước ta đã lấy ngày 20-11 để mọi người cùng nhau nhớ về những công lao dưỡng dạy của những thầy cô giáo năm xưa. Chúng ta phải biết nhớ ơn thầy cô: học thật tốt và thành công trong cuộc sống đó là cách thể hiện lòng hàm ơn thiết thực nhất. Một lời nói lễ phép, một câu chào hỏi lễ phép cũng làm thầy cô thấy ấm lòng mà không cần phải quá cầu kỳ hay phức tạp, tốn kém, đối với thầy cô như thế là đủ.

trục đường tới với tri thức vốn khấp khểnh, gieo neo. Trên trục đường ấy thầy là người dẫn đường chỉ lối, người luôn đồng hành bên ta, giữ một vị trí quan trọng trong tiềm thức của mỗi con người. Cố Thủ Tướng Phạm Văn Đồng đã nói: “Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong tất cả những nghề cao quý”. Tóm lại, ta có thể thấy vai trò của người thầy trong việc truyền thụ tri thức trong trường học là vô cùng thiết yếu.

Nghị luận xã hội về vai trò của người thầy – Mẫu 5

Trong xã hội, người thầy mang một vai trò rất quan trọng trong việc tu dưỡng, rèn luyện, hình thành, phát triển, hoàn thiện tư cách của lứa tuổi học sinh. Điều đó cũng được ông cha ta quan niệm, khẳng định từ hàng nghìn đời nay. Chính vì vậy trong kho tàng tục ngữ, ca dao dân ca Việt Nam có câu: “Không thầy đố mày làm nên” để bộc lộ rõ nét điều đó.

Câu tục ngữ trên mang phương thức thách đố nhưng thực chất lại là câu khẳng định, nó còn mang cấu trúc kiểu phủ định, thuộc loại nghi vấn tu từ. Hai từ: “thầy” – “mày”, từ “mày” không có ý nghĩa hạ thấp trị giá học sinh mà để đi liền với chữ “thầy” cho vần và dễ nhớ.

Câu tục ngữ này nêu lên vai trò quan trọng của người thầy đối với nền giáo dục và học sinh, đồng thời cũng nhắc nhở chúng ta phải hàm ơn, kính trọng thầy cô giáo. Không chỉ vậy, câu tục ngữ này còn mang trị giá truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc Việt Nam từ rất lâu đời.

Thầy không chỉ là người dạy dỗ chúng ta về tri thức mà còn là người dạy ta đạo đức, phẩm chất, trị giá mỗi con người. Học chữ, học làm việc, tất cả mọi cái học đều phải có thầy. Có thể nói thầy như thế hệ đi trước, trải qua biết bao kinh nghiệm trong cuộc sống, nay truyền thụ lại tri thức cho học sinh, mở đường chỉ lối, giúp ta có trục đường đúng đắn nhất để đi. Công lao đó không gì sánh nổi. Những ngày trước tiên bước vào lớp, thầy đã dìu dắt, dạy dỗ, chỉ bảo. Thầy dạy học đếm, học viết, học đánh vần. Lên lớp cao, thầy dạy cho chúng ta những điều sâu sắc. Suốt quá trình học tập thì thầy là người luôn sát cánh bên ta, trợ giúp, nâng đỡ, chắp cánh cho ta bay vào tương lai. Không một người học sinh nào có thể thành đạt vào đời mà không có sự kèm cặp của thầy. Tất nhiên là nếu như thầy dạy cho chúng ta mà chúng ta không biết tiếp nhận, không biết vận dụng thì công sức của thầy cũng chỉ là không. Chính vì vậy chúng ta cần phải biết rằng tâm huyết của thầy dành cho chúng ta là hết mình nên chúng ta cũng phải nỗ lực, phấn đấu, chịu thương chịu khó để không phụ lòng những công ơn đó. Công lao của thầy đối với sự nghiệp sau này của học sinh là vô cùng lớn, nó chính là mầm mống của sự thành đạt. Khi một người thầy nồng nhiệt vì học sinh thì đó chính là niềm ham mê yêu nghề của thầy và cũng là tư tưởng lớn trong nền giáo dục.

Chúng ta có được ngày ngày hôm nay cũng chính là do sự dìu dắt của thầy. Thầy đã truyền thụ tri thức, rèn giũa những phẩm chất cao quý tốt đẹp trong mỗi con người chúng ta để chúng ta trở thành những viên xoàn sắc bén, đã được gọt giũa, luôn toả sáng trong đường đời, và cũng chính điều đó nhắc nhở chúng ta hãy biết kính trọng người thầy ở mọi lúc mọi nơi, hình ảnh của người thầy phải đi vào sự tôn kính trong mỗi chúng ta. Hãy biết vận dụng vốn tri thức của thầy đã truyền thụ phối hợp với khả năng vốn có của bản thân để tạo nên một sự thành đạt rực rỡ trong thế cục của mình. Đó chính là những gì thầy mong muốn, gửi gắm niềm tin ở ta. Và nó cũng thể hiện lòng tôn kính một cách sắc nét nhất đối với thầy. Câu tục ngữ này mang trị giá trường tồn cùng thời gian và trong bất kì hoàn cảnh nào thì nghĩa của nó cũng luôn được chấp nhận, khẳng định. Không chỉ vậy, câu tục ngữ còn mang phương thức giản dị, âm điệu vui nhộn, nhưng ẩn chứa trong đó là biết bao nỗi niềm, tâm sự của ông cha ta.

Nói tóm lại câu tục ngữ này muốn nói với chúng ta một điều sâu sắc nhất. Đó chính là hãy hiểu được vai trò trị giá của người thầy, hãy biết suy nghĩ một cách toàn diện nhất để có những thái độ bộc lộ sự kính trọng đối với thầy, không chỉ là lời nói, mà còn bằng hành động. Hãy thể hiện rằng, chúng ta là những con người văn minh, biết đạo lí làm người và xứng đáng là người con đất Việt.


Hy vọng những mẫu ” Nghị luận vai trò của người thầy” trên đây GrabHanoi sẽ mang lại cho các bạn đọc những tham khảo hữu ích. Đừng quên theo dõi GrabHanoi để được liên tục cập nhật những bài văn mẫu mới nhất bạn nhé

Nguồn: https://dacsanlucngan.vn
Danh mục: Lớp 9

Related Articles

Back to top button