Lớp 9Văn mẫu lớp 9

Tổng hợp 4 mẫu Cảm nhận khổ 1 và 4 bài thơ Viếng lăng Bác hay nhất

Khổ thơ đầu và cuối Viếng lăng Bác thể hiện niềm xúc động thiêng liêng, thành kính, niềm tự hào, đau xót của thi sĩ Viễn Phương khi lần trước tiên viếng lăng Bác. Với 4 bài Cảm nhận khổ thơ đầu và khổ thơ cuối Viếng lăng Bác sẽ giúp những em hiểu sâu sắc hơn.

Bạn Đang Xem: Tổng hợp 4 mẫu Cảm nhận khổ 1 và 4 bài thơ Viếng lăng Bác hay nhất

Bao trùm toàn bài thơ Viếng lăng Bác là niềm thương cảm vô hạn, lòng hàm ân sâu sắc với chưng Hồ yêu kính. Chi tiết mời những em cùng tải 4 mẫu cảm nhận khổ 1 và 4 Viếng lăng Bác để chuẩn bị thật tốt tri thức Ngữ văn 9, ôn thi vào lớp 10 thật tốt.

Cảm nhận khổ 1 và 4 bài thơ Viếng lăng Bác – Mẫu 1

Trong bài thơ Viếng lăng Bác của thi sĩ Viễn Phương, thi sĩ đã có những dòng thơ xúc động về hoàn cảnh ra viếng thăm vị cha già yêu kính của dân tộc:

“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng”

Bài thơ mở đầu bằng câu thơ bộc bạch hoàn cảnh ra viếng lăng Bác của một người con miền Nam “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”. Cách xưng hô “con-chưng” cho thấy sự sắp gũi và kính trọng như của một người con đối với một người cha vĩ đại. Cách xưng hô này làm em liên tưởng tới những dòng thơ:

“chưng nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà
Miền Nam mong chưng, nỗi mong cha“.

Đối với mỗi người dân miền Nam nói riêng và Việt Nam nói chung thì chưng Hồ chính là vị cha già bao dung ôm cả quốc gia vào lòng. Nay thi sĩ ra miền Bắc thăm lăng Bác và tác giả sử dụng từ “thăm” thay vì “viếng” như một cách nói giảm nói tránh. Người đọc có cảm giác giống như một buổi đi thăm người thân, mà ở đây là một người con miền Nam đi thăm vị cha già yêu kính của mình. Câu thơ thứ ba là một câu cảm thán của tác giả “Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam”. Câu thơ như một tiếng reo hoan hỉ và niềm tự hào về biểu tượng của dân tộc và con người Việt Nam: tre Việt Nam trồng quanh lăng Bác. Tre Việt Nam là hình ảnh ẩn dụ của con người Việt Nam qua bao thế hệ với phẩm chất “Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng”. Bão táp mưa sa chính là ẩn dụ của những năm tháng khó khăn, vất vả lam lũ của người dân Việt Nam. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh khó khăn ấy, con người Việt Nam vẫn không hề sợ hãi mà chính là những cây tre quật cường, dũng cảm, nhân hậu với những phẩm chất tốt đẹp và tre xanh Việt Nam cũng giống tương tự. Còn ở khổ thơ cuối, thi sĩ Viễn Phương viết:

“Mai về miền Nam thương trào nước mắt
….
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”.

xúc cảm quyến luyến, lưu luyến ko muốn rời xa đối với chưng của thi sĩ Viễn Phương đã được thể hiện ở khổ thơ cuối này. Cụm từ “thương trào nước mắt” thể hiện một nỗi buồn thương mãi mãi khôn nguôi trong lòng tác giả đối với sự ra đi của chưng và việc sắp phải xa chưng. Khi sắp phải trở về miền Nam, tâm trạng của thi sĩ như tâm trạng của 1 người con sắp phải xa cha, đau buồn vô cùng. Tiếp theo, tác giả sử dụng điệp ngữ “muốn làm” để thể hiện khát vọng muốn được hóa thân vào những thứ bé nhỏ để được mãi ở bên chưng. Những hình ảnh bình dị như “con chim hót, đóa hoa tỏa hương” thể hiện được sự khát khao cống hiến, muốn được hiến dâng cho chưng. Chao ôi, đây là một ước mơ vô cùng bình dị mà lớn lao của tác giả. Nhưng quan trọng hơn, tác giả muốn được làm “cây tre trung hiếu”. Hình ảnh cây tre lại 1 lần nữa xuất hiện. Cây tre trung hiếu nhịn nhường như là hình ảnh của người dân Việt Nam với những phẩm chất bình dị, kiên cường, trung hiếu.

nhịn nhường như, tác giả khát khao được hóa thân vào những thứ bình dị để được mãi mãi ở bên chưng, được chưng soi sáng cho tuyến đường đi của dân tộc Việt Nam. Những xúc cảm của tác giả là những xúc cảm vô cùng trung thực, bình dị mà cao đẹp, đó là tâm trạng của 1 người con trước vị cha già yêu kính của dân tộc.

Xem thêm: Tổng hợp 25+ mẫu Phân tích Viếng lăng Bác ngắn gọn hay nhất

Cảm nhận khổ 1 và 4 bài thơ Viếng lăng Bác – Mẫu 2

Khổ thơ đầu là những xúc cảm của thi sĩ khi đã tới lăng Bác, đứng trước không gian, cảnh vật bên ngoài lăng. Câu thơ đầu “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” như một thông báo giản dị mà chứa đựng bao tình cảm thân yêu. Tác giả xưng “con ” gọi “chưng” thể hiện tình cảm vừa sắp gũi vừa thành kính. Đây là cách xưng hô thường thấy với chưng, nhưng với Viễn Phương, nó vẫn mang sắc thái tình cảm riêng, bởi ông là người con của miền Nam, miền Nam dũng cảm đấu tranh, miền Nam trong trái tim chưng. thi sĩ không nói ra “viếng” mà là ra “thăm”, như con về thăm cha, thăm nơi chưng nghỉ. Nỗi đau như cố giấu mà giọng thơ vẫn có gì ngậm ngùi.

Hình ảnh trước tiên và cũng là ấn tượng đậm nét với tác giả về cảnh quan bên lăng Bác là hình ảnh hàng tre. nhịn nhường như nóng lòng, hồi hộp, thi sĩ đã tới lăng từ rất sớm, từ “trong sương”, và tới đây thi sĩ lại bắt gặp một hình ảnh rất đỗi thân yêu của quê hương Việt Nam: cây tre. lăng Bác như ở trong tre, giữa tre. Hàng tre “bát ngát” chạy dài quanh lăng, “xanh xanh” màu quốc gia Việt Nam, hàng tre sống trong mọi không gian, thời gian: “Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng”. Cây tre từ lâu đã trở thành biểu tượng cho sức sống dẻo dai, kiên cường của dân tộc. Trong cái nhìn xúc động của thi sĩ, hàng tre vừa thực, vừa ảo, lung linh trong tâm tưởng. Hàng tre ấy cũng là hình ảnh cây cối mang màu quốc gia tụ về đây giữ giấc ngủ bình yên cho Người. Hàng tre như những đội viên đang canh giấc cho chưng. Đó cũng là hình ảnh của dân tộc kiên cường, quật cường, gắn bó, trung thành bên chưng. Hình ảnh hàng tre như khúc dạo đầu đã nói lên bao xúc động, bồi bồi của thi sĩ khi tới bên lăng Người.

Khổ cuối (khổ thơ thứ tư) là xúc cảm của thi sĩ khi ra về. thi sĩ lưu luyến muốn được ở mãi bên lăng Bác. Lòng thương nhớ, đau xót kìm nén tới giờ phút chia tay đã vỡ òa thành nước mắt: “Mai về miền Nam thương trào nước mắt”. Tình cảm chắp cánh cho ước mơ, thi sĩ muốn được hóa thân, hòa nhập vào cảnh vật ở bên làng chưng:

Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

Xem Thêm : Tổng hợp 8 mẫu Phân tích 2 khổ thơ đầu bài Sang thu hay nhất

Hình ảnh cây tre lặp lại tạo ấn tượng đậm nét và làm cho dòng xúc cảm được trọn vẹn. Cậy tre khách thể đã hòa nhập cùng cây tre chủ thể. Hình ảnh ẩn dụ này thể hiện lòng yêu kính và trung thành vô hạn đối với chưng, mãi mãi đi theo tuyến đường của chưng. những điệp ngữ “muốn làm” cùng những hình ảnh thơ xếp sau nó tạo một nhạc thơ dồn dập, tha thiết diễn tả tình cảm, khát vọng dâng trào mãnh liệt. Bài thơ tưởng khép lại trong sự xa rời của không gian nhưng lại tạo được sự sắp gũi trong tình cảm, ý chí. Đây cũng là những tình cảm thực bụng của mỗi người khi vào viếng chưng, nhất là những người con miền Nam vốn xa rời về không gian, của cả những ai chưa được tới lăng Bác nhưng lòng vẫn thành tâm hướng về Người.

Cảm nhận khổ 1 và 4 bài thơ Viếng lăng Bác – Mẫu 3

Trong những bài thơ viết về chưng Hồ, Viếng lăng Bác của Viễn Phương là một bài thơ đặc sắc, gây cho em nhiều xúc động nhất. Bao trùm toàn bài thơ là niềm thương cảm vô hạn, lòng yêu kính và hàm ân sâu sắc của thi sĩ đối với chưng Hồ vĩ đại.

Câu thơ mở đầu “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” như một lời nói nghẹn ngào của đứa con đi xa trở về viếng thăm hương hồn chưng Hồ yêu kính. Tình cảm ấy là tình cảm chung của đồng bào và đội viên miền Nam đối với lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

thi sĩ đứng lặng đi, trầm ngâm từ phía xa nhìn lăng Bác. Hàng tre để lại cho anh nhiều xúc cảm và liên tưởng thấm thía. Màu tre xanh thân thuộc của làng quê Việt Nam luôn luôn gắn bó với tâm hồn của chưng. chưng đã “đi xa “nhưng tâm hồn chưng vẫn gắn bó thiết tha với quê hương xứ sở:

Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng.

Cây tre, “hàng tre xanh xanh”… “đứng thẳng hàng” ẩn hiện thấp thoáng trước lăng Bác. Cây tre đã được nhân hóa như biểu tượng ca tụng dáng đứng của con người Việt Nam: kiên cường, quật cường, mộc mạc, thanh cao… Hình ảnh cây tre trong lời thơ của Viễn Phương biểu thị niềm tự hào dân tộc làm cho mỗi chúng ta cảm nhận sâu sắc về phẩm chất cao quý của chưng Hồ cũng như của con người Việt Nam trong bốn nghìn năm lịch sử.

Trong nền thơ ca Việt Nam hiện đại có rất nhiều bài thơ nói tới hình ảnh mặt trời: “Mặt trời chân lí chói qua tim” (Từ ấy – Tố Hữu). “Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi – Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng” (Nguyễn Khoa Điềm). Viễn Phương có một lối nói rất hay và sáng tạo, đem tới cho em nhiều liên tưởng thú vị:

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng,
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ.

Ở đây “mặt trời… rất đỏ” là hình ảnh ẩn dụ tượng trưng cho đạo đức, lòng yêu nước, ý thức cách mệnh sáng ngời của chưng. Mặt trời thiên nhiên thì vĩnh hằng cũng tựa như tên tuổi và sự nghiệp cách mệnh của chưng Hồ đời đời kiếp kiếp bất tử.

Viễn Phương đã ví dòng người vô tận tới viếng lăng Bác như “Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân “.Mỗi người Việt Nam tới viếng chưng với tất cả tấm lòng yêu kính và hàm ân vô hạn. Ai cũng muốn tới dâng lên Người những thành tích tốt đẹp, những bông hoa tươi thắm nảy nở trong sản xuất, đấu tranh và học tập. Hương hoa của hồn người, hương hoa của quốc gia kính dâng Người. Cách nói của Viễn Phương rất hay và xúc động: lòng tiếc thương, yêu kính chưng Hồ gắn liền với niềm tự hào của nhân dân ta – nhớ chưng và làm theo Di chúc của chưng.

Khổ cuối, xúc cảm thơ dồn nén, sâu lắng, làm xúc động lòng em. Lời hứa thiêng liêng của thi sĩ đối với hương hồn chưng trước khi trở lại miền Nam thật vô cùng thực bụng. Câu mở đầu thi sĩ viết: “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”… tới đây, anh lại nghẹn ngào nói: “Mai về miền Nam thương trào nước mắt”… Biết bao lưu luyến, buồn thương! Ra về trong muôn dòng lệ “thương trào nước mắt”. Xúc động tột cùng, thi sĩ muốn hóa thân làm “con chim hót”, làm “đóa hoa tỏa hương”, làm “cây tre trung hiếu” để được đền ơn đáp nghĩa, để được mãi mãi sống bên Người. Ba lần thi sĩ nhấc lại hai chữ “muốn làm” như thế giọng thơ trở nên thiết tha, cảm động. Những câu thơ của Viễn Phương vừa giàu hình tượng vừa dào dạt biểu cảm, đã khơi gợi trong tâm hồn em bao tình tiếc thương và hàm ân vô hạn đối với chưng Hồ yêu kính. Trong câu thơ của Viễn Phương tuy nổi tiếng khóc nhưng không làm cho chúng ta bi lụy, yếu mềm, trái lại, nó đã nâng cánh tâm hồn chúng ta:

Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi
Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn”
(chưng ơi – Tố Hữu)

Ai cũng cảm thấy phải sống xứng đáng, phải sống đẹp để trở thành”cây tre trung hiếu”của quốc gia quê hương:

Mai về miền Nam, thương trào nước mắt,
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác,
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây,
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

“Cây tre trung hiếu” là một hình ảnh ẩn dụ đầy sáng tạo, thể hiện đạo lí sáng ngời của con người Việt Nam tận trung với nước, tận hiếu với dân, đời đời kiếp kiếp trung thành với sự nghiệp cách mệnh của chưng.

chưng Hồ đã đi xa, nhưng hình ảnh chưng, sự nghiệp cách mệnh và công đức của chưng vẫn sống mãi trong tâm hồn dân tộc. Bài thơ của Viễn Phương đã thể hiên rất hay và thực bụng tình cảm của hàng triệu con người Việt Nam đối với lãnh tụ Hồ Chí Minh.

Cảm nhận khổ 1 và 4 bài thơ Viếng lăng Bác – Mẫu 4

“Viếng lăng Bác” là tiếng lòng của thi sĩ đối với chưng Hồ yêu kính trong lần ra Bắc viếng lăng Bác cùng đoàn cán bộ miền Nam năm 1976, khi quốc gia thống nhất. Bài thơ thể hiện niềm xúc động thiêng liêng, thành kính, niềm tự hào, đau xót của thi sĩ khi lần trước tiên được viếng chưng. Tình cảm ấy được thể hiện thực bụng và cảm động qua khổ 1 và khổ 4 của bài thơ.

Xem Thêm : Tóm tắt Chuyện người con gái Nam Xương ngắn gọn (12 mẫu)

Mở đầu bài thơ, Viễn Phương không giấu nổi niềm xúc động của một người con đã đi từ một nơi rất xa cả về không gian và thời gian, giờ đây giây phút được trở về bên chưng, được nhìn ngắm nơi chưng yên nghỉ, hồi ức về quá khứ xa xăm:

“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng”

Câu thơ mở đầu như một lời thông báo ngắn gọn, lời lẽ giản dị nhưng chứa đựng trong nó biết bao điều sâu xa. thi sĩ nói mình ở miền Nam, ở tuyến đầu của Tổ quốc, ở nơi máu đổ suốt mấy chục năm trời. tương tự, không đơn thuần là chuyên đi thăm dự án kiến trúc, không chỉ chiêm ngưỡng trước di thể một vĩ nhân mà đó là cây tìm về cội, lá tìm về cành, máu chảy về tim, sông trở về nguồn.

Chữ “con” ở đầu câu thơ nghe thật thân thiết và cảm động. Trong ngôn từ của nhân loại không có một chữ nào lại xúc động và sâu nặng bằng tiếng “con”. Cách xưng hô này thật sắp gũi, thật thân thiết, rét mướt tình thân yêu mà vẫn rất mực thành kính, thiêng liêng. Đồng thời, cũng diễn tả tâm trạng xúc động của người con ra thăm cha sau bao nhiêu năm xa rời.

thi sĩ sử dụng từ “thăm” thay cho từ “viếng” cũng là một dụng ý đặc biệt. “Viếng” là tới chia buồn với thân nhân người chết. còn “thăm” là gặp gỡ, trò chuyện với người đang sống. Cách nói giảm, nói tránh đã làm giảm nhẹ nỗi đau thương mất mát. Lời thơ khẳng định chưng vẫn còn mãi trong trái tim nhân dân miền Nam,trong lòng dân tộc. Đồng thời gợi sự thân tình, sắp gũi: Con về thăm cha – thăm người thân ruột thịt, thăm chỗ chưng nằm, thăm nơi chưng ở để thỏa lòng khát khao mong nhớ lâu nay.

Câu thơ không có một dụng công nghệ thuật nào nhưng lại vô cùng gợi cảm, dồn nén biết bao xúc cảm. Cách xưng hô và cách sử dụng từ của Viễn Phương tạo điều kiện cho người đọc cảm nhận được tình xúc cảm động, thương nhớ của một người con đối với cha. Đó không chỉ là tình cảm riêng của thi sĩ mà còn là tình cảm chung của dân tộc Việt Nam. Thế hệ này tiếp nối thế hệ khác song tất cả đều có chung một tình cảm như thế với chưng Hồ yêu kính.

Hình ảnh hàng tre bát ngát mở ra không gian rộng lớn, khoáng đạt. Hàng tre tiêu biểu cho mọi miền quê hương quốc gia, biểu tượng tâm hồn của chưng luôn rộng mở trước thiên nhiên, là biểu tượng cho tinh hoa, cho quốc gia, cho sức sống dẻo dai của dân tộc Việt Nam. Thành ngữ “bão táp mưa sa” nhằm chỉ những vấn đề, gian khổ, những vinh quang và đắng cay mà nhân dân ta đã vượt qua trong trường kì dựng nước và giữ nước, đặc biệt là trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ vừa qua. “Đứng thẳng hàng” là ý thức kết đoàn đấu tranh, đấu tranh anh hùng, không bao giờ khuất phục, tất cả vì độc lập tự do của nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng và chưng Hồ.

Hàng tre bát ngát ấy như những đội quân danh dự cùng với những loài cây khác đại diện cho những con người ở mọi miền quê trên quốc gia Việt Nam tụ họp về đây sum vầy với chưng, trò chuyện và bảo vệ giấc ngủ cho Người. Nơi chưng nghỉ vẫn luôn xanh mát bóng tre xanh. Chỉ một khổ thơ ngắn thôi nhưng cũng đủ để thể hiện những xúc cảm thực bụng, thiêng liêng của thi sĩ và cũng là của nhân dân đối với chưng yêu kính.

nếu như ở khổ thơ đầu, thi sĩ giới thiệu mình là người con miền Nam ra thăm chưng thì trong khổ thơ cuối, thi sĩ lại đề cập tới sự chia xa chưng. Nghĩ tới ngày mai về miền Nam,xa chưng, xa Hà Nội, tình cảm của thi sĩ không kìm nén, ẩn giấu trong lòng mà được bộc lộ thể hiện ra ngoài:

“Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này…”

Câu thơ “Mai về miền Nam thương trào nước mắt” như một lời tạm biệt. Lời nói giản dị diễn tả tình cảm sâu lắng. Từ “trào” diễn tả xúc cảm thật mãnh liệt, luyến tiếc, quyến luyến không muốn xa nơi chưng nghỉ. Đó là không chỉ là tâm trạng của tác giả mà còn là của muôn triệu trái tim khác. Được sắp chưng dù chỉ trong giây phút nhưng không bao giờ ta muốn xa chưng bởi Người rét mướt quá, rộng lớn quá.

Mặc dù lưu luyến muốn được ở mãi bên chưng nhưng tác giả cũng biết rằng tới lúc phải trở về miền Nam. Và chỉ có thể gửi tấm lòng mình bằng cách muốn hóa thân, hòa nhập vào những cảnh vật quanh lăng để được luôn ở bên Người trong toàn cầu của Người:

“Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đoá hoa toả hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này…”

Điệp ngữ “muốn làm” cùng những hình ảnh đẹp của thiên nhiên“con chim”,”đóa hoa”,”cây tre” đã thể hiện ước muốn tha thiết, mãnh liệt của tác giả. thi sĩ ước ao được hóa thân thành con chim nhỏ đựng tiếng hót làm vui lăng Bác, thành đóa hoa đem sắc hương, tô điểm cho vườn hoa quanh lăng. Đặc biệt là ước nguyện “Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này” để nhập vào hàng tre bát ngát, canh phòng giấc ngủ thiên thu của Người.

Hình ảnh cây tre có tính chất tượng trưng một lần nữa nhắc lại khiến bài thơ có kết cấu đầu đuôi tương ứng. Hình ảnh hàng tre quanh lăng Bác được lặp ở câu thơ cuối như mang thêm nghĩa mới, tạo ấn tượng sâu sắc, làm dòng xúc cảm được trọn vẹn. “Cây tre trung hiếu” là hình ảnh ẩn dụ thể hiện lòng yêu kính, sự trung thành vô hạn với chưng, nguyện mãi mãi đi theo tuyến đường cách mệnh mà Người đã đưa đường chỉ lối. Đó là lời hứa thủy chung của riêng thi sĩ và cũng là ý nguyện của đồng miền Nam,của mỗi chúng ta nói chung với chưng.

Kết thúc đầu đuôi tương ứng khiến bài thơ như một tiếng khóc đớn đau, nghẹn ngào trước sự ra đi của chưng, là lòng thương nhớ không nguôi, lòng kính phục vô hạn của thi sĩ Viễn Phương và của nhân dân ta đối với chưng Hồ. Khổ 1 và 4 của bài thơ Viếng lăng Bác diễn tả thành công hình tượng chưng Hồ vĩ đại bằng những hình ảnh đẹp, nhịp độ tha thiết, xúc cảm nồng nàn trung thực. Âm hưởng của bài thơ ngân vang mãi trong lòng người đọc.

Nguồn: https://dacsanlucngan.vn
Danh mục: Lớp 9

Related Articles

Back to top button